﻿#map22



999@30@3



1@99@100^101^102^103^104^105^106^107^108^109^110^111^112^113^114^115^116^117^118^119^120^121^122^123^124^125^126^127^128^129^130^131^132^133

100@20@8-0

101@2@0^Mộc Lan: Văn Thái! Ngươi là ai?
102@2@1^Văn Thái: Ta là Thác Bạt Hoành hoàng tử thứ 7 của Đại Ngụy
103@2@0^Mộc Lan: Sao người lại đi theo quân Nhu Nhiên?
104@2@1^Văn Thái: Từ nhỏ ta đã bị thất lạc,sau đó theo mật lệnh ta trà trộn vào Nhu Nhiên để điều tra hoạt động của quân địch
105@2@0^Mộc Lan: Thì ra là thế
106@2@1^Văn Thái: Hách Liên Hạ chính là người đã cứu ta mấy lần suýt chết.
107@2@0^Mộc Lan: Nhưng sao ngươi lại hạ sát bách tính nước Ngụy
108@2@1^Văn Thái: Văn Thái từ trước đến nay chưa từng giết người, tôi luôn âm thầm ngăn chặn bọn Nhu Nhiên sát hại bách tính, Mộc Lan cô trách nhầm tôi rồi!
109@2@0^Mộc Lan: Tôi cũng tin anh không sát hại dân lành.
110@2@1^Văn Thái: Hách Liên Hạ đang cố gắng chiếm Trung Nguyên,hắn đang cố tạo ra độc dược gây bệnh cho Trung Nguyên,từ đó lệ thuộc vào hắn.
111@2@0^Mộc Lan: Hóa ra ngươi đã phát hiện ra âm mưu của hắn, hắn đã tạo ra dịch bệnh khiến cho lão bách tính trung nguyên bị mắc bệnh để  bọn Nhu Nhiên dễ dàng thôn tính trung nguyên!
112@2@1^Văn Thái: Đúng vậy, Hắn là ân nhân của tôi, cũng là kẻ thù của tôi, cho nên tôi không thể tiếp tục làm việc cho hắn!
113@2@0^Mộc Lan: Thế còn cuốn sách kỳ quái này?
114@2@1^Văn Thái: Đó là cuốn sách độc dược được truyền từ xa xưa trên thảo nguyên,hắn muốn có nó để điều chế thuốc độc,đổ vào các nguồn nước xuống Trung Nguyên
115@2@0^Mộc Lan: Hắn điên rồi! Ông trời sẽ không tha cho hắn ta!
116@2@1^Văn Thái: Để giết hắn rất khó,chỉ có cô mới có thể.
117@2@0^Mộc Lan: Tôi?
118@2@1^Văn Thái: Quyển sách này cần dùng máu của người đầu tiên cầm vào nó xoa vào các trang, nếu không nó chỉ là quyển sách trắng. Cho nên Hách Liên Hạ mới nghĩ ra các cách để bắt được cô.
119@2@0^Mộc Lan: Tôi hiểu rồi, Quyển sách đã rơi vào tay Hách Liên Hạ chúng ta chỉ còn cách là đi cướp nó về.
120@2@1^Văn Thái: Tôi sẽ quay về doanh trại của bọn Nhu Nhiên để lấy sách.
121@20@8-2

122@2@1^Văn Thái: …
123@2@6^Văn Thái đột nhiên lùi lại một bước để hất tay lên trước, dường như có máu chảy từ người Văn Thái.
124@2@0^Mộc Lan: Văn Thái! Sao thế!
125@2@1^Văn Thái: Tên khốn Đại Tác Bành Câu sớm đã muốn giết tôi, tôi thật hối hận đã ra tay chậm một bước.
126@2@0^Mộc Lan: Văn Thái! Hãy ở đây chờ tôi đem sách về, tôi quyết không để nó rơi vào tay bọn Nhu Nhiên.
127@20@8-3

128@2@1^Văn Thái: Thành Thiên Thủy đã bị Đại Tác Bành Câu tấn công, bọn chúng đã đóng quân tại đó, Hoa tướng quân cuộc chiến này rất khốc liệt. Văn Thái khó có thể về giúp sức ngay được
129@2@0^Mộc Lan: Hãy nghỉ ngơi đi,tôi sẽ về thành giúp mọi người. 
130@2@1^Văn Thái: Hãy cầm thanh gươm của ta bên người,sẽ có ích cho cô đó.
131@2@0^Mộc Lan: Ta....
132@2@1^Văn Thái: Nhớ chú ý đến an toàn của mình nhé.
133@2@0^Mộc Lan: Được, vậy hãy ở đây nghỉ một lát, tôi sẽ nhanh chóng quay về.


2@0@black6
